Vẽ màu cho quê hương!

Ngày đăng: 18 Tháng Năm, 2012

vemau-400

(Chào Phan Thiết) – Tôi không là họa sĩ, tôi cũng chẳng là nhà văn. Nhưng tôi thường dùng ngòi bút của mình để vẽ những bức tranh về cuộc sống. Khi tôi lớn, đi nhiều và hiểu biết nhiều, mỗi lần trải nghiệm, tôi lại họa thành một “bức tranh”, mỗi “bức tranh” là một mảng màu, để những khoảng lặng trong nhịp sống hối hả này, tôi có dịp dừng lại, ngắm nhìn “bức tranh muôn màu” ấy. Có một “bức tranh” rất đặc biệt mà tôi vẽ bằng nhiều màu sắc, tôi đặt tên là “Quê hương”.

Nằm êm ả bên biển xanh rì rào sóng vỗ và bình yên tựa mình vào triền núi, mảnh đất cực Nam Trung Bộ của đất nước cong cong hình chữ S, Bình Thuận – Bình trong bình yên, Thuận trong thuận hòa. Vâng, là quê tôi đó. Như bao tỉnh đồng bằng duyên hải miền trung khác, quê tôi đầy nắng hanh và mặn nồng vị gió biển, thế nhưng thiên nhiên quá ưu ái khi gửi vào mảnh đất này biết bao “công trình nghệ thuật”. Dù nắng, dù mưa, dù thời gian đều đều trôi thì Bình Thuận vẫn như một cô gái kiêu kì, quyến rũ, khiến bao trái tim muốn chinh phục. Đến Bình Thuận một lần, ắt hẳn ai rồi cũng hứa với lòng sẽ quay lại lần hai.

Tôi phủ lên bức tranh “Quê hương” màu xanh hiền hòa của biển. Màu xanh thẳm trải dài từ Tuy Phong, Bắc Bình, vươn mình qua thành phố Phan Thiết rồi cuốn những đợt sóng về Hàm Thuận Nam, La Gi và bao bọc đảo Phú Quý xa xôi. Biển xanh như vòng tay mẹ, quanh năm ru êm cho cuộc sống dân chài, vỗ về những phút nghỉ ngơi cho biết bao lữ khách. Pha với sắc xanh của trời, tôi chấm vào biển ánh nhũ lấp lánh của bóng trăng ngày rằm, của buổi bình minh đầy ắp mẻ cá tươi. Kia là Mũi Né – thiên đường resort, niềm tự hào của người dân Bình Thuận, kia là Đồi Dương nằm gọn trong lòng thành phố Phan Thiết, xa xa là đường biển Tân Thành, Thuận Quý với ngọn hải đăng Kê Gà cổ kính, Mỏm Đá Chim hoang sơ cho những ai thích khám phá nét mới lạ ở La Gi, bãi đá bảy màu rực rỡ, lấp lánh ở Tuy Phong… Biển quê tôi vẫn luôn là tiếng gọi mời mà có lẽ chẳng ai nỡ lòng từ chối.

Bao bọc “Quê hương” còn là màu xanh của núi rừng, vững chãi như bờ vai cha, hai mùa nắng mưa luôn chở che cho mảnh đất này. Nếu nói rằng biển là “đặc sản” của quê tôi thì có lẽ bạn chưa đặt chân đến núi rừng Bình Thuận. Phía bắc là núi Tà Zôn, phía nam là núi Tà Cú, hai “vị cha già” này đã xua tan những phong ba, những trận bão lũ để mang lại bình yên cho quê tôi. Sắc xanh của biển, của trời, của rừng Tánh Linh, Đức Linh không làm cho bức tranh quê tôi bị nhạt nhòa mà nó tô điểm cho nhau để nổi bật giữa đất trời.

Xen giữa màu xanh của biển, của rừng là màu vàng ươm của nắng và của cánh đồng lúa chín, là màu nâu của thửa ruộng đang cày, của bàn tay rám nắng mà người nông dân lầm lũi bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để mang lại cuộc sống đủ đầy, ấm no cho mọi nhà.

Tôi chấm vào “bức tranh” sắc đỏ tươi của trái thanh long to tròn, căng mọng. Quê tôi không chỉ có tiềm năng du lịch, có những vựa lúa chín mà đặc biệt còn sản sinh ra trái “rồng đỏ” này. Như một phép nhiệm màu, sắc đỏ may mắn mà trái thanh long mang lại cho quê tôi là những mùa bội thu, là đặc sản và thương hiệu riêng của tỉnh nhà.

Tôi đặt vào “Quê hương” của mình màu trắng trong của những nụ cười. Là nụ cười trẻ thơ trong veo và giòn tan; là nụ cười hạnh phúc của người nông dân khi mùa thu hoạch về, của ngư dân khi đánh được mẻ cá đầy; nụ cười hiếu khách của người con bản địa, của những ai đang dốc lòng xây dựng một Bình Thuận phát triển vững mạnh, và là nụ cười trìu mến của du khách phương xa…

Tôi vẽ sắc cam cho công trình cổ Chăm pa độc đáo nghìn năm tuổi, cho đồi cát mênh mông, muôn hình muôn vẻ. Đồi cát bay, Đồi cát Trinh nữ duyên dáng bên hồ sen rực hồng luôn biết thu hút lòng người vì cách “tạo dáng” độc đáo. Quả không sai khi gọi đây là thiên đường của nắng, của gió và của cát. Dù rộng đến đâu, dù xa đến đâu, cái nắng, cái nóng của cát, của trời cũng không làm nản lòng những ai đến đây, muốn khám phá và chinh phục những cơn “bão cát” này.

Thả hồn cho “Quê hương” là những hàng cây rợp bóng. Này là bò cạp vàng rực rỡ buông mình bên phố; này là bằng lăng tím dịu mát cái nóng oi bức của ngày hè; này là sắc đỏ nhức nhối của bác phượng già; sắc trắng tinh khôi, thơm nồng của nàng hoa sữa. Sắc hoa tươi thắm chan hòa với sắc xanh của tán lá làm cho “Quê hương” mềm mại, tinh tế và tràn đầy sự sống.

Tôi không quên đặt vào “bức tranh” những công trình mang tầm lịch sử và Đông Nam Á. Bên dòng Cà Ty là Tháp nước nghiêng mình soi bóng, là trường Dục Thanh của Cụ Hồ kính yêu; một góc phố chài là bộ hài cốt cá voi được lưu giữ trong Vạn Thủy Tú; uy nghiêm và linh thiêng trên sườn núi Tà Cú là tượng Phật Thích Ca… Tôi đặc biệt pha màu để vẽ vào “bức tranh” những lễ hội truyền thống và hiện đại đầy màu sắc. Đến với Bình Thuận là đến với lễ hội đua thuyền, Nghinh Ông, Katê… Một Bình Thuận năng động, hòa nhập, vươn cao và vươn xa mãi.

20 năm tái lập tỉnh, đi lên từ mảnh đất nghèo khó, vất vả và cần mẫn để đạt được những thành tựu như ngày hôm nay. Trong cái đêm pháo hoa nổ vang trời ấy, người người hòa vào niềm vui, lòng tôi lâng lâng đến lạ. Quê tôi bước sang một chặng đường mới, từ đây.

Hòa nhập nhưng không hòa tan, phát triển đi đôi với gìn giữ và bảo tồn những giá trị thiên nhiên, giá trị lịch sử; đồng thời xây dựng nền tảng giáo dục, cơ sở hạ tầng, luật lệ, quy định và đề xuất những giải pháp chiến lược nhằm đa dạng trong dịch vụ, sản phẩm; đẩy mạnh hoạt động quảng bá là những điều Bình Thuận đang phấn đấu để trở thành điểm sáng trên bản đồ Việt Nam.

“Thiên thời – địa lợi – nhân hòa”, được thiên nhiên ban tặng những “công trình nghệ thuật”, được đất trời ban tặng cho vụ mùa bội thu, được lòng người chung sức góp xây để tạo dựng một Bình Thuận tươi đẹp và phát triển, tôi thực sự nghĩ rằng, “Quê hương” của tôi là một tuyệt tác!

Nguyễn Hoàng Hà (BTO)

 



Gởi phản hồi

(*)
(sẽ được giữ kín)(*)

Địa danh Phan Thiết

Góc ảnh lữ hành

Tags

Quảng cáo

quang cao quang cao

Hitstats